|
Sep 29, 2011
BETTER SAFE THAN SORRY
Sep 26, 2011
Dream
Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập
luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp
lành. Thật sự tôi đã phải tự đấu tranh xem tôi có nên tham gia cuộc đua không.
Nhưng cuối cùng thì tôi cũng đang chuẩn bị tham dự vòng chạy 3,200m.
"Chuẩn bị... sẵn sàng..." Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và tôi càng ngày càng xa ở sau.
Người chạy đầu tiên đã về đích trước tôi đến hai vòng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua.
"Có lẽ mình nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp. "Những người kia không muốn chờ để mình chạy tới đích." Nhưng cuối cùng thì tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai vòng chạy cuối cùng tôi đã chạy trong đau đớn. Tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Thật không đáng, dù cho chân của tôi có khỏi hay không. Tôi cũng không thể thắng nổi cái cô bé đã thắng tôi đến hai lần.
Khi tới đích, tôi nghe tiếng hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới đích. "Có gì vậy?" Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nhìn và thấy bọn con trai đang chuẩn bị vào vòng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai."
Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Oa, bạn thiệt là có lòng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi.
Tôi nghĩ thầm "Lòng dũng cảm? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua mà!"
"Nếu tôi thì đã không thể chạy nổi hai dặm như bạn vữa làm. Tôi chắc sẽ bỏ cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan hô cổ vũ bạn đó. Bạn có nghe không?"
Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải vì cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Một cô gái đã lấy lại cho tôi ước mơ của mình.
Vào hôm đó tôi học được hai điều:
Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều.
Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua.
Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được hoan hô ngày hôm nay.
"Chuẩn bị... sẵn sàng..." Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và tôi càng ngày càng xa ở sau.
Người chạy đầu tiên đã về đích trước tôi đến hai vòng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua.
"Có lẽ mình nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp. "Những người kia không muốn chờ để mình chạy tới đích." Nhưng cuối cùng thì tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai vòng chạy cuối cùng tôi đã chạy trong đau đớn. Tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Thật không đáng, dù cho chân của tôi có khỏi hay không. Tôi cũng không thể thắng nổi cái cô bé đã thắng tôi đến hai lần.
Khi tới đích, tôi nghe tiếng hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới đích. "Có gì vậy?" Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nhìn và thấy bọn con trai đang chuẩn bị vào vòng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai."
Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Oa, bạn thiệt là có lòng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi.
Tôi nghĩ thầm "Lòng dũng cảm? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua mà!"
"Nếu tôi thì đã không thể chạy nổi hai dặm như bạn vữa làm. Tôi chắc sẽ bỏ cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan hô cổ vũ bạn đó. Bạn có nghe không?"
Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải vì cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Một cô gái đã lấy lại cho tôi ước mơ của mình.
Vào hôm đó tôi học được hai điều:
Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều.
Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua.
Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được hoan hô ngày hôm nay.
Ashley
Hodgeson
Sep 24, 2011
Sunflower - Hoa Hướng Dương
Khi các cô gái của thần Mặt Trời tắm táp xong, đáp thuyền du ngoạn ra tận biển khơi thì nàng út mới sực nhớ ra là nàng đã bỏ quên chiếc vương miện bằng vàng của mình trên cành cây sồi ven bờ. Không có vương miện, nàng không dám về nhà và nàng tha thiết xin các chị hãy quay thuyền lại. Nhưng các chị kêu mệt, thoái thác và chỉ muốn được đi nằm ngủ ngay, còn nếu nàng út lơ đễnh quá đáng như vậy thì hãy tự quay lại bờ một mình, và cứ đứng chờ ở đó một mình cho đến sáng, cho đến khi các chị lại trở lại tắm lần nữa. Nàng út bơi đến bờ.... nhưng thật là khủng khiếp : chiếc vương miện không còn trên cành sồi nữa! Dưới gốc cây là một chàng trai tuấn tú, tóc đen, mắt xanh màu nước biển. Chàng giơ cả hai cánh tay vạm vỡ về phía cô gái và ôm chầm lấy nàng vừa nói những lời ngọt ngào tựa mật ong vàng. - Nàng hãy ở lại đây mãi mãi với ta, đôi ta sẽ yêu nhau và đừng bao giờ xa nhau - Chàng thì thào rồi lại hôn nàng thật lâu và thật thắm thiết. - Em ở lại trần gian sao được, hỡi chàng? Đêm tối ở đây mịt mùng, lạnh lẽo lắm, mà em đã quen ở lầu son, gác tía, nơi dưới từng trần nhà đều có những chùm ngọc tía sáng chói; ban ngày em ngồi dệt chỉ vàng, tối đến đi tắm biển thật thoả thích. Trong những buổi vũ hội, chúng em nhảy múa cùng các chàng trai của Hằng Nga và cưỡi những con ngựa bạc. Chàng có thể hứa hẹn với em một cuộc sống như thế nào ở nơi trần thế này? - Con gái Thần Mặt Trời hỏi. - Ta hứa với nàng sẽ có những buổi sáng đầy sương làm mát dịu đôi chân nàng, sẽ có tiếng chim ca, tiếng lá cây rì rầm làm vui tai nàng. Ta hứa với nàng những ngày lao động cật lực và cái mệt mỏi vào những buổi chiều. Còn đêm đến, nàng sẽ được sưởi ấm trong vòng tay ôm ấp của ta - con trai Thần Đất nhẹ nhàng đáp lời. - Chàng hãy chỉ cho em vẻ đẹp tuyệt vời của trần thế đi, khi đó em sẽ quyết định có ở lại với chàng hay là quay về quê hương - con gái Thần Mặt Trời nói. Và con trai Thần Đất đã dẫn nàng út tới bên bờ sông, nơi có những cây Anh Đào nở hoa và tiếng hoạ mi líu lo. Chàng trai hỏi: - Nàng đã được nghe bài ca tuyệt diệu ấy bao giờ chưa? - Chưa, - nàng út thú nhận. - Thế nàng đã được nghe tiếng sóng nước ồn ào của những con sông đổ ra biển cả chưa? Nàng cảm thấy hương hoa Anh Đào thế nào? Và nàng đã biết tình yêu là gì chưa? - Chàng chính là tình yêu của em, em sẽ ở lại đây với chàng - nàng út sung sướng hứa.
Và con trai Thần Đất bèn dẫn nàng tới một căn hầm để nàng được thấy lại vương miện của mình. Cứ sáng sáng, Thần Mặt Trời lại ra rả gọi con gái quay về thiên cung, đồng thời không quên báo cho nàng biết, nếu nàng quyết chí ở lại hạ giới thì nàng sẽ phải làm việc quần quật ngoài đồng. Nhưng nàng út khăng khăng không chịu vâng lệnh cha, bởi lẽ nàng cảm thấy cuộc sống nơi trần thế này thú vị hơn nhiều so với ở thiên cung, nơi mà nàng đã chán ngấy những chuỗi ngày lê thê ngồi bên khung cửi. Ở trần thế nàng được nghe không biết chán tai tiếng sông nước chảy rì rào, tiếng hoạ mi lảnh lót và được thưởng ngoạn những mùa hoa Anh Đào rực rỡ. Thần Mặt Trời đành phải gửi của hồi môn cho nàng út, và nàng đã làm lễ thành hôn với chàng trai trần thế. - Ta không ưa chàng trai Thần Đất, song ta không thể cấm đoán tình yêu của con được. Nhưng không nên vì ái tình mà con xem thường quê hương, tổ quốc. Sẽ xảy ra chuyện gì, nếu con thấy buồn nhớ nhà? - Thần Mặt Trời hỏi và khép màn mây lại có ý báo rằng, cuộc trò chuyện với con gái đã chấm dứt. - Con sẽ không cầu xin trở về đâu! - nàng út kêu lên một cách kiêu ngạo. Hôn lễ vừa xong, mẹ Thần Đất đã bắt con dâu phải lao động. Nàng phải ra vườn coi sóc đàn ong, còn công việc khác xem chừng đôi tay trắng ngần của nàng không cáng đáng nổi. Bây giờ hàng ngày nàng út phải đứng chôn chân giữa vườn trông coi đàn ong để chúng khỏi lạc vào tổ khác.
Ngày tháng cứ trôi qua bình lặng, tẻ ngắt như tiếng ong rù rì. Còn đâu nữa những buổi dong chơi trên lưng ngựa bạc, những đêm nhảy múa cùng các chàng trai của Hằng Nga, những chuyến du ngoạn bằng thuyền trên biển lớn cùng các chị? Những con ngựa bị xua đuổi ra cánh đồng nặng nề lê từng bước còn chàng trai Thần Đất bị công việc đồng áng hút hết sức lực nên chẳng còn thời gian nói với nàng những lời lẽ âu yếm nữa. Một hôm nàng út đòi: - Chàng hãy mang hoa Anh Đào về cho em! - Hoa Anh Đào chỉ nở có mùa thôi - chàng trai giận dữ đáp. - Hãy mang tiếng hót hoạ mi về cho em nghe! - Hoạ mi đâu phải lúc nào cũng cất tiếng hót. - Đã lâu rồi chàng chưa hôn em. Chả lẽ tình yêu của chàng không còn vĩnh hằng nữa sao? - Tình yêu không là vĩnh hằng. - Vậy thì cái gì là vĩnh hằng, thưa chàng? - Lao động là vĩnh hằng - chàng trai đáp và cầm cái liềm đi ra đồng. Con gái của Thần Mặt Trời lại phải ở nhà một mình. Nàng buồn nhớ nơi chôn rau, cắt rốn đến nỗi mất cả lòng kiêu ngạo bấy lâu nay, nàng quay về phía Mặt Trời da diết cầu xin : - Hỡi Thần Mặt Trời kính yêu của con, xin người hãy chấp thuận lời giãi bày của con đây. Hiện giờ con rất nhớ quê nhà. Con thường nằm mơ thấy những con đường của tuổi ấu thơ, thường nghe các chị dệt trên khung cửi rào rào. Người hãy thương con và cho con được trở về thiên cung! Thần Mặt Trời chỉ im lặng. Nàng út vẫn không ngừng van xin : - Hỡi người cha đáng kính, chẳng nhẽ Người không cảm thấy đứa con gái của Người đang bất hạnh trên đất khách, quê người ? Người hãy gọi con về, nếu Người không muốn thừa nhận con là con gái nữa thì con xin làm kẻ hầu hạ Người.- Con gái ta ở hạ giới quá lâu rồi, đến nỗi đôi chân con đã bén rễ, khó mà bứt ra được. Giờ đây, Cha không thể giúp con được nữa. Thần Mặt Trời vừa dứt lời, Người dùng ngay chiếc khăn mây trắng che kín hai mắt. Những giọt nước mắt của Người như những giọt thủy tinh trong suốt cứ rơi lã chã xuống đôi tay của con gái. Nàng út toan nhấc đôi tay lên, song mặt đất này đã giữ chặt lấy nàng. Và nàng đã phải ở lại trần thế trong tình trạng như vậy, để rồi sau đó biến thành một bông hoa, luôn luôn hướng về phía mặt trời, về phía quê cha, đất tổ. Chính vì thế loài hoa này có tên gọi: Hoa Hướng Dương.
Ý nghĩa của hoa hướng dương là: Sự giàu có giả tạo.
Có đôi lần
"Ta
gặp nhau, có đôi lần" và rồi từng ngày như thế trôi qua "em nào hay có
một ngày, em nào hay thế gian này, tình cờ đưa em đến với những yêu
thương, cho em chìm đắm say" vào sự ấm áp và hạnh phúc trong vòng tay
của anh. Nhưng khi trở về với cuộc sống thì anh đã bị lôi kéo vào vòng
xoáy của công việc, học hành...để rồi "ta không kịp có nhau".
"Ta
chờ nhau, cũng đôi lần..." vô tình anh đã đưa em đến với những cơn mê
và đắng cay. " Và rồi anh đi mất, và rồi em thương nhớ, để giờ đây em
biết rằng mình trót yêu, nhưng em quá ngây thơ, nên em cứ mong chờ,
trong đêm tối bơ vơ lặng lẽ ngồi khóc"....Anh đến với em cũng một cách
im lặng và cứ thế ra đi cũng trong im lặng...."một lần thôi anh nhé, một
lần cho em biết để rồi ta không tiếc mình từng có nhau".... anh cứ như
cơn gió thoáng qua trong em rồi lại đi, cứ như thế lặp đi lặp lại nhưng
"anh yêu có đâu hay có những nỗi u hoài vẫn mãi còn đây" trong em..
" Rồi nhiều đêm cô đơn, hoang mang, lang thang những con đường
Rồi nhiều lúc bối rối, chới với, biết than cùng ai".
Nỗi nhớ anh tràn ngập trong em, hình ảnh của anh cứ hiện diện mãi trong
em, "bàn tay ấm trao em khi xưa, giờ xa mãi phương trời". " Còn lại
đây một mình em thôi, ngồi với nỗi buồn..."
A lot of, lots of, plenty of, a large amount of, a great deal of
Những
cách diễn đạt trên đều mang nghĩa tương tự như: much, many và most, nhưng về mặt ngữ pháp thì không hẳn giống
nhau. Theo sau các từ a lot, lots, plenty, a
large amount và a great deal là giới từ Of.
·
Plenty of shops open on Sunday mornings. (không phải là: Plenty shops …)
·
Many shops open on Sunday mornings. (không phải là: Many of shops …)
·
There is not a lot of rice left. (không phải là: There is not a lot rice left.)
·
There is not much rice left. (không phải là: There is not much of rice
left.)
A lot of - lots of
Không
có sự khác nhau nhiều giữa a
lot of và lots of. A lot of và lots of đều mang tính chất thân
mật, suồng sã, đứng trước danh từ không đếm được, danh từ số nhiều, và trước
đại từ. Khi a lot of / lots of đứng trước chủ ngữ số nhiều, thì động từ cũng
chia tương ứng với dạng số nhiều
·
A lot of my friends live abroad.
·
Lots of time is needed to learn a language.
Plenty of
Plenty of
mang nghĩa : “đủ và nhiều hơn nữa”,
theo sau đó là danh từ
không đếm được và danh từ số nhiều
·
There is plenty of time.
·
Plenty of shops accept credit cards.
A large amount of, a great deal of , a large
number of
Cách
diễn đạt này mang tính tương đối trang trọng. Sau A large amount of và a great deal of là danh từ không đếm
được.
·
She has spent a great deal of time in Europe.
Sau A large number of là trước danh từ số
nhiều, và động từ theo sau nó cũng chia theo chủ ngữ số nhiều:
A large number of issues still need to be addressed.
Sep 23, 2011
Success
1, Chúng ta có bốn mươi triệu lý do về sự thất bại nhưng không có
một lời bào chữa nào .
C.Xanbot
2, Hãy học cách sống vượt thành công của người khác
A.Fuirstenbeg
3, Điều tôi muốn biết trước tiên không phải là bạn đã thất bại ra
sao mà là bạn đã chấp nhận nó như thế nào.
A.Lincoln
4, Thành công chỉ đến khi bạn làm việc tận tâm và luôn nghĩ đến
những điều tốt đẹp
A schwarzenegger
5, Không có nghèo gì bằng không có tài, không có gì hèn bằng
không có chí.
Uông Cách
6, Chưa thử sức thì không bao giờ biết hết năng lực của
mình.
Goethe
7, Bí quyết của sự thành công – nếu có - đó là khả năng tự đặt
mình vào địa vị người khác và xem xét sự vật vừa theo quan điểm của họ vừa
theo quan điểm của mình
Henry Ford
8, Những ý tưởng cao đẹp là vốn liếng chỉ sinh lợi trong tay
những người tài năng.
D. Rivarol.
9, Đừng để đến ngày mai những việc gì anh có thể làm hôm nay
Lord Chesterfield
10, Nếu không vấp phải một trở ngại nào nữa, tức là bạn đã đi
chệch đường rồi đó.
M. Ghenin
11, Kẻ nào không muốn cúi xuống lượm một cây kim thì không đáng có
một đồng bạc.
Ngạn ngữ Anh
12, Thành công là một cuộc hành trình chứ không phải là điểm đến
A.Moravia
13, Người bị vấp ngã là người dám liều mình. Qua cách họ đối phó
với sai lầm, ta có thể đoán dược cách họ giải quyết khó khăn trong tương lai.
Bill Gates
14, Đời là cuộc đấu tranh liên tục; nó luôn được cải biên với
nhưng khó khăn mới. Và chúng ta sẽ chiến thắng nhưng bao giờ cũng phải trải
giá.
Mirko Gomex
16, Người có học không phải là người biết nhiều mà là người biết
rõ những gì mình phải biết và hiểu rõ những gì mình đã biết
Marius Grout
17, Ngu dốt không đáng thẹn bằng thiếu ý chí học hỏi
B.Franklin
18, Không có con đường nào dài quá đối với kẻ bước đi thong
thả, không vội vàng. Không có cái lợi nào xa xôi quá đối với những kẻ kiên
nhẫn làm việc
La Bruyere
19, Thành đạt không phải ở người giúp đỡ mà chính do lòng tự tin
A. Braham Lincoln
20, Hãy làm tròn mỗi công việc của đời mình như thể đó là công
việc cuối cùng
Marc aurele
21, Đường đi khó không phải vì ngăn sông cách núi . Mà khó vì lòng
người ngại núi e sông
Nguyễn Thái Học
22, Người hoàn thiện nhất là người đã giúp ích cho đồng loại nhiều
nhất.
Kinh coran
23, Muốn cầu tiến hơn người, ra đời phải biết ngước mặt nhìn lên.
Vì nhìn xuống ta thấy hơn người, nhưng nhìn lên ta chỉ là con số không vĩ đại
Francois Mauriac
24, Không có gì hèn cho bằng khi ta nghĩ bạo mà không dám làm
Jean Ronstard
25, Tất cả mọi người đều ao ước có được nhiều hiểu biết, điều kiện
đầu tiên là phải biết nhìn dời với cặp mắt của đứa trẻ thơ, cái gì cũng mới
lạ và làm cho ta ngạc nhiên cả
Aristot
26, Làm việc đừng quá trông đợi vào kết quả, nhưng hãy mong cho
mình làm được hết sức mình
Anita Hill
27, Nếu tôi biết điều gì tôi muốn tôi sẽ biết hơn điều gì tôi làm
Benjamin Constant
28, Tôi chưa bao giờ gặp một người nào mà tôi không tìm thấy nơi
họ một cái gì đáng cho tôi học hỏi
Afred de Vigny
29, Chỉ những kẻ nào có nhẫn nại làm được hoàn toàn những việc dễ
mới biết nghệ thuật làm được dễ dàng những việc khó
Schiller
30, Con ong được ca tụng vì nó làm việc không phải cho chính mình
nhưng cho tất cả
Saint J.Chrysistome
31, Có 3 thứ ngu dốt: không biết những gì mình cần biết, không
rành những gì mình biết và biết những gì mình không cần biết
La Rochefoucould
32, Chiến thắng bản thân là chiến thắng hiển hách nhất
Platon
33, Kẻ hoang phí sẽ là kẻ ăn mày trong tương lai. Kẻ tham lam là
kẻ ăn mày suốt đời
Ngạn ngữ Balan
34, Hãy tham khảo ý kiến người khác cho kỹ càng trước khi bắt tay
vào việc, và khi đã quyết định rồi thì hãy hành động ngay tức khắc
Sallust
35, Ba cái nền tảng của học vấn là: nhận xét nhiều, từng trải
nhiều và học tập nhiều
Catherall
36, Bí quyết lớn nhất của thành công là thành thật. Không thành
thật, không có phương pháp nào đắc dụng với bạn hết
E. Wheeler
37, Đường tuy gần không đi không bao giờ đến, việc tuy nhỏ không
làm chẳng bao giờ nên
Tuân Tử
38, Đi vòng mà đến đích còn hơn đi thẳng mà ngã đau
Tục ngữ Anh
39, Đời người được đo bằng tư tưởng và hành động chứ không phải
bằng thời gian
Emerson
40, Nếu bạn muốn giàu có thì chẳng những phải học cách làm ra tiền
mà còn phải học cách sử dụng đồng tiền.
B. Franklin
|
Chiếc hộp tình yêu
Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng
quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận
được những món quà quý giá như vậy nhưng lại vô tình bỏ qua.Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.
Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".
Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.
Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.
Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.
Healthy Living
Subscribe to:
Comments (Atom)
Overthinking!
Nó cứ nghĩ cuộc đời Nó trải qua bao nhiêu thăng trầm vậy hy vọng một ngày Nó sẽ gặp được người yêu thương Nó thật lòng, Nó sẽ được đền đáp x...
-
Mình đã biết tất cả mọi chuyện, nó làm mình cảm thấy bối rối, khó xử, suy nghĩ không biết nên làm gì..nhưng những gì mình muốn chẳng bao g...
-
Đêm nay sao mưa rơi lạnh buốt vai gầy. Đêm nay sao cô đơn buồn hơn bao ngày. Tình rơi khi cơn mưa tan, quanh căn phòng này. Quạnh hiu, ...





